1. Diễn đàn ĐMC xin chào bạn, hãy đóng góp hết mình những gì bạn có, tham gia nhiệt tình các hoạt động diễn đàn, chúc bạn một ngày mới vui vẻ nhé!

  1. quat.kute94

    quat.kute94 ™[Đ]ộc Thân Hội™

    Bài viết:
    2,213
    Đã được thích:
    123
    Điểm:
    $103,820
    Gia đình tôi không giàu nhưng khuôn phép, lễ giáo. Bố mẹ tôi sống ai ai cũng quý. Anh em tôi học hành tới nơi tới chốn, cha mẹ dạy phải chân thành, đối tốt với người, với đời. Tôi chẳng dám phụ lòng một ai và mong mọi người cũng thế với mình. Mẹ dạy “một sự nhịn chín sự lành”. Ngày bé chỉ cần nghe tin tôi đánh nhau, dù đúng, dù sai, mẹ vẫn lôi tôi về giần cho một trận can tội hiếu chiến.



    Nghe kể, em đánh giá tôi là người cam chịu, ngốc nghếch, vì ở nhà mẹ em dạy, ai đánh con nhớ phải đánh lại và hình như lời khuyên ấy đã hình thành cho em tính cách mạch mẽ, không để ai bắt nạt được mình.

    Em hiếu thắng với cả người thân và với tôi, người yêu em. Em ghét bản tính hiền lành của tôi, em không thích cách cha mẹ tôi sống liêm khiết, đạm bạc. Em chê nhà tôi nghèo! Những tâm tư của em - muốn tìm một con thuyền vững chãi hơn mà nương tựa - tôi hiểu, và thầm cầu em đạt được ý nguyện.

    Tôi tự nhủ lòng mình khi bố mẹ hay ai hỏi vì sao chia tay: “Vì không hợp”. Họ nhận ra điều không hợp ấy khi thấy ngay lập tức em sánh đôi bên một người có thể nói là hơn tôi nhiều về mọi mặt: rất điển trai, nhiều tiền, đi xe đẹp, khéo ăn nói, bố mẹ cũng giàu có... Giờ tôi đã biết ngại về sự kém cỏi của mình và xấu hổ trước điệu cười vài người dành cho kẻ bị “quay lưng” do nghèo, hèn. Em chẳng thể hiểu cảm giác của tôi khi ấy, đau đớn vì bị phụ bạc, nhục nhã vì thấy mình hèn kém, trong nỗi cô đơn trống trải.

    Tôi đi lang thang mỗi cuối tuần và khi đêm tối xuống, còn hàng ngày tôi vẫn ngẩng cao đầu để người ta không thấy tôi suy sụp và đâu thể biết con tim tôi đang tổn thương.

    Một tháng trôi qua, niềm đau nguôi ngoai, tôi trở lại là mình, cười tươi với tất cả, và luôn hãnh diện vì sinh ra trong gia đình mẫu mực. Tự tin mình là người đàng hoàng, tử tế, không lừa gạt, phụ bạc ai. Tôi cố tạo thêm cho mình niềm vui, giúp bố mẹ sửa sang nhà cửa.

    Cuộc sống của tôi êm ả, thanh bình cho đến hai tháng sau em nhắn tin hẹn gặp, tôi hơi bất ngờ nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đồng ý.

    Cũng bởi bao lâu nay dù không muốn, tin về em vẫn tới tấp bay về phía tôi: “Tên kia ra đi không nói một lời. Ở đời phải biết mình là ai chứ! Con bé rất ân hận và bắn tin chẳng mặt mũi nào nhìn cậu, nhưng vẻ như đang muốn nhận được sự ban ơn, tuỳ cậu đấy!”.

    Ai đó cười khẩy: “Cậu mà nối lại thì quá xoàng, dạo này biển nhiều ốc tha hồ đổ vỏ”.

    Chị họ tôi gay gắt: “Thiếu đàn bà hay sao mà phải lấy đồ thừa của thiên hạ, cái phường vô liêm sỉ, không có tự trọng, nhổ song rồi liếm ấy, tiếc gì!”.

    Tôi nghe mà ong hết cả đầu, bởi tôi vẫn nghĩ em là người cứng cỏi mạnh bạo, không tin em lại ngờ nghệch đến mức muốn quay lại với tôi. Vậy mà em lại hẹn gặp tôi, thật bất ngờ khi em nói ra việc ấy.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt em và nói điều mình nghĩ. Tôi chưa yêu ai như yêu em. Nhưng em hất đổ, chà đạp lên những gì tôi trân trọng, nay tôi đã hết yêu em. Dẫu không cần ai nói tôi cũng nghĩ em coi thường và đánh giá tôi quá thấp. Lý ra em không nên gặp tôi, hẳn tôi đã thông cảm và giữ lại gì đó tốt đẹp về một người dám làm dám chịu. Còn giờ đây, thực sự trong tôi không đọng lại chút gì…
     
    data-ad-format="auto">

Chia sẻ trang này