1. Diễn đàn ĐMC xin chào bạn, hãy đóng góp hết mình những gì bạn có, tham gia nhiệt tình các hoạt động diễn đàn, chúc bạn một ngày mới vui vẻ nhé!

Mưa và Anh

Thảo luận trong '™[Đ]ộc Thân Hội™' bắt đầu bởi quat.kute94, 1/1/11.

  1. quat.kute94

    quat.kute94 ™[Đ]ộc Thân Hội™

    Bài viết:
    2,213
    Đã được thích:
    123
    Điểm:
    $103,820
    Mưa... lại mưa rồi... mưa lạnh quá...
    Bỗng dưng cảm thấy trống trải...có cái gì đó khô khốc lại ở dưới cổ họng...
    Cũng vào 1 ngày mưa như thế này... anh đã rời xa nó...
    Mối tình đầu đã để lại 1 vết thương quá lớn trong trái tim nó, lớn đến nỗi nó tưởng rằng sẽ không bao giờ lành lại được...
    Nó mất niềm tin vào tình yêu, vào cuộc sống... Nó khoá mình trong phòng, tự hành hạ bản thân, quyết đóng chặt cánh cửa trái tim nó lại vì với nó bây giờ... tất cả mọi thứ, mọi thứ, kể cả tình bạn, đều là giả dối...
    Cuộc sống của nó trôi qua trong 1 màu xám xịt...Không có chị em, ba mẹ bận cả ngày, chả ai ngó ngàng gì đến nó... ngay cả lúc nó đau đớn nhất cũng không ai biết...ngoại trừ HẮN...!
    Hắn là tên bạn đáng ghét nhất mà nó từng gặp! Nó ghét hắn! Cứ hễ nó và hắn gặp nhau là như chó với mèo, cãi vả, chọc ghẹo nhau không thương tiếc! Nhưng có lẽ cũng vì thế mà nó với hắn trở nên thân thiết nhau từ lúc nào không biết...!
    Nó luôn miệng nói với mọi người hắn là đồ đáng ghét! Thế nhưng mấy ai biết đc... khi nó buồn nhất.. thì chỉ có hắn sẵn sàng đứng im lặng suốt đêm bên cái điện thoại chỉ để nghe tiếng nó thút thít ở fía bên kia đầu dây... cho đến 1 ngày...
    Hắn nói thích nó.....
    .............
    .......
    ...
    Nó ngỡ ngàng, cười chua chát..."Giỡn hoài.."
    Liệu nó có nên đồng ý hay không? khi vết thương cũ chưa lành trong trái tim kia chứ? Hắn nói hắn muốn đc wan tâm chăm sóc cho nó nhiều hơn... nhưng như thế liệu có tốt hơn là tình bạn thế này không? Không! Tình bạn là mãi mãi!! ...Nó từ chối... Hắn buồn suốt 1 chiều... từ đó về sau hắn lại càng wan tâm hơn đến nó, hắn cố đưa tay kéo nó ra khỏi chính cái bóng tối mà nó tự tạo ra... Sự chân thành của hắn... đã làm nó ngã quỵ... Nó không kiềm chế đc tình cảm của chính mình nữa! Nó chạy đến bên hắn... Lần đầu tiên nó thấy hắn cười nụ cười như vậy...1 nụ cười không thể nào ấm áp hơn nữa cả....
    Nó ngốc lắm..! Không hề biết trân trọng tình cảm của hắn! Nó luôn làm theo ý nó,bướng bỉnh, cứng đầu, nó không coi lời nói hắn ra gì cả! Dù vậy hắn vẫn kiên nhẫn, im lặng trước cái sự quá quắt của nó, từ tốn giải thích cho nó nghe những điều đúng....! Nó quá ngốc để có thể hiểu hết những gì hắn nói... Quá ngốc khi mà không thể giữ đc hắn...
    Rồi trong 1 buổi chiều mưa ... đường phố vắng tênh... nó và hắn cùng đứng dưới mưa
    "....mình... xa nhau nhé em..."
    Không?! Điều gì đang xảy ra vậy?! Sao lại thế? Sao hắn lại có thể nói với mình những điều như vậy? Không fải hắn đã quá hiểu nỗi đau trong tim mình rồi hay sao?
    Như có 1 cục gạch trôi tuột vào bụng nó, đè nặng ngực nó.. Nó không thở đc!!
    "Không!! Sao lại thế?!
    ..... đừng rời xa em...đừng bỏ em lại 1 mình.. đừng đẩy em vào bóng tối 1 lần nữa...! Em sợ...!! Em sợ lắm!!!"
    Chưa bao giờ nó cảm thấy nó yêu hắn nhiều hơn lúc này! Đây là lần đầu tiên nó biết được rằng vị trí của hắn trong trái tim nó lớn đến thế nào..! Nó đã wá dựa dẫm vào hắn ... để bây giờ... nó không tưởng tượng nỗi rằng cuộc sống của nó nếu thiếu hắn sẽ như thế nào...?!
    Mưa vẫn rơi... mưa rơi rất nhiều... và nó cũng khóc rất nhiều... từng hạt mưa lạnh buốt vẫn tiếp tục rơi... làm ướt tóc nó... làm ước trái tim nó... từng giọt nước mằn mặn ***n chát cũng đã lăn dài trên hai má nó tự lúc nào....
    Hắn nhìn nó... đôi mắt thật buồn...
    Mưa àh...?? hay hắn cũng đang khóc...?
    "...Anh xin lỗi..."
    Và chỉ còn nó đứng lại đó... nhìn theo bóng chiếc áo trắng đang quay lưng bước đi... nó không thể chạy theo... nó không thể níu kéo được nữa.....Những kỉ niệm hạnh phúc của 2 đứa chợt hiện về trong tâm trí nó... cổ họng đau nhói, trái tim cũng đau nhói....Chỉ còn nó đứng đó... 1 mình nó.... với mưa.....
     
    data-ad-format="auto">

Chia sẻ trang này