1. Diễn đàn ĐMC xin chào bạn, hãy đóng góp hết mình những gì bạn có, tham gia nhiệt tình các hoạt động diễn đàn, chúc bạn một ngày mới vui vẻ nhé!

Rung rinh ảo

Thảo luận trong '™[Đ]ộc Thân Hội™' bắt đầu bởi quat.kute94, 1/1/11.

  1. quat.kute94

    quat.kute94 ™[Đ]ộc Thân Hội™

    Bài viết:
    2,213
    Đã được thích:
    123
    Điểm:
    $103,820
    Chẳng hiểu sao tớ lại yêu cái nickname “Rin” của cậu đến thế, nghe rất trẻ con, rất đáng yêu và cực kì thú vị nữa chứ. Tớ nói điều này với cậu, rằng tớ rất yêu cái tên của cậu. Cậu trêu: "Ui, thích ngay từ cái tên là “có vấn đề” thật không?" Ừ, là có đấy, nhưng chỉ khi cậu là Rin thôi. Còn tên thật của cậu, Minh ấy mà, thú thực là tớ chẳng khóai tí nào, nghe cứ như là tên con trai í...
    Đó là khi tớ gặp một chuyện rất buồn, đầu tớ muốn nổ tung. Tớ thực sự cần một ai đó chỉ để lắng nghe tớ, không cần nói, không cần an ủi bất cứ điều gì cả. Và tớ đã tìm đến cậu. Thật tuyệt vời khi tớ có thể gõ tha hồ, bấm enter gửi đi liên tục, tất cả mọi bực dọc, ấm ức đều được “trút” hết ra. Tớ đã thầm cảm ơn cậu biết bao, vì đã lắng nghe tớ trong suốt 2 tiếng đồng hồ như thế. Thế nhưng, bất chợt nhớ đến một lần, cậu cũng bảo muốn được nói- cần người lắng nghe. Và khi cậu nói, tớ lại đang ***t với một người khác, rất vui. Tớ bỗng nghĩ, có phải cậu cũng đã nghe tớ như thế? Và một chút tủi thân nhè nhẹ...
    Tớ có thể nói với cậu tất tần tật những bí mật của tớ, dù to, hay nhỏ, những chuyện “xí hổ” nhất mà tớ không dám kể cho ai. Cứ ngỡ rằng tớ đã tìm được một người để tớ có thể “thật” nhất, bộc lộ mình đầy đủ nhất. Nhưng, tớ hiểu ra lý do ở đây là bởi, tớ và cậu cách xa nhau gần một nghìn cây số, chúng mình thực ra chẳng biết nhau là ai đâu, thế nên, tớ cần gì phải ngại ngần hay là xấu hổ cơ chứ...

    Tớ nhanh chóng nhận ra chẳng qua là tớ đang ngồi nghĩ linh tinh thôi...
    Tớ nghĩ rằng cậu rất xinh, rất dịu dàng, rất dễ thương... Qua những dòng ***t của chúng mình, cậu cứ hiện ra trước mắt tớ như vậy đấy - một hình ảnh vô cùng hoàn hảo và khiến tớ “lung lay” thực sự. Ui, nhưng mà tớ chưa một lần gặp cậu, cậu cũng bảo chẳng thích send ảnh lung tung. Vậy là, những hình ảnh kia đều là do tớ tưởng tượng, tớ tự vẽ ra đó chứ. Tớ thích một hình ảnh thật “ảo” như thế...
    Cậu rất hay khen tớ nhé, và toàn làm cho mũi tớ muốn... nổ tung thôi. Mỗi lần được cậu khen, tớ có cảm giác của một... “anh hùng” ấy, thích cực. Và tớ bỗng “nghiện” những lời khen ấy mới chết. Vậy là tớ bỗng dưng không còn là tớ, thỉnh thoảng vẫn dính điểm “í ẹ” môn toán, ra sân bóng thì toàn đá hậu vệ, chẳng mấy khi ghi bàn thắng. Tớ khi ***t với cậu, liên tục được 10 điểm, và luôn là “siêu phá lưới” hoành tráng nhất của đội. Nếu cậu mà biết tất cả những điều đó thì sao nhỉ? Cậu sao mà biết được chứ, vì cậu chỉ là “người bạn ảo” của tớ mà thôi...
    Tớ đã từng cuống quýt khi hai ngày rồi không thấy cậu online, tớ ngỡ rằng tớ... nhớ cậu. Thế nhưng, đến ngày thứ ba, thứ tư thì tớ... quên béng mất cảm giác ấy rồi.
    Cậu biết không? Khi ***t với cậu, có rất nhiều khoảnh khắc tớ đã “rung rinh” như thế. Nhưng rồi tớ cũng đã nhận ra, những rung rinh của tớ đều rất “ảo” thôi, bởi nó đều bắt đầu từ những điều không nhiều thực tế mà.
    Tớ sẽ thích một người mà tớ được nhìn thấy người ấy mỗi ngày thay vì tưởng tượng, được nắm lấy bàn tay người ấy thay vì chỉ dùng icon, và được ở bên người ấy không chỉ mỗi lúc online...

    \\
     
    data-ad-format="auto">

Chia sẻ trang này